ĐỒ RỒNG CHẾT TÔI GHÉT ANH

  -  

Chap 44: Mất mặt. Ngồi bên trên taxi nhưng mà lòng tôi rối bời, ghi nhớ lại cuộc thì thầm qua điện thoại thông minh vừa nãy cùng với Dương: " - hiện tại tại tình hình đang nguy cung cấp lắm rồi, Phong vẫn trong tình trạng nguy hại - cái gì? Cậu ta bị làm sao? Cậu mau nói đến tôi biết đi, nhanh lên - trù trừ đã xảy ra chuyện gì mà ngày hôm qua nó đi uống rượu ở cửa hàng bar rồi say rượu võ thuật với lũ du côn ngơi nghỉ băng đảng khác, bị đàn chó ấy tấn công lén cần sử dụng dao đâm cho 1 nhát….. - dòng gì??? Vậy bây h cậu ta sao rồi, vẫn ngủm củ đèo chưa? _ tôi sốt sắng hỏi lại. - hiện nay nó bị thương hơi nặng và mất máu siêu nhiều, vẫn hôn mê bất tỉnh. - cố cậu đã gửi cậu ta đến khám đa khoa chưa? - Tôi sẽ định chuyển nó đi bệnh dịch viện, tuy nhiên nó nhất định không chịu cứ ở lì sinh sống nhà, trong cơn mê sảng nó cứ liên tiếp gọi thương hiệu cô, tôi phân vân nên làm những gì đành hotline cô đến, bây h chỉ gồm cô bắt đầu giúp được nó thôi . - Được rồi, tôi mang đến ngay trên đây ………….."  loại xe taxi tạm dừng trước ngôi biệt thự ở trong nhà Phong, tôi trả chi phí rồi cấp vã mở của chạy xuống bấm chuông cửa, một fan quản gia già bước ra lễ phép hỏi tôi: - Thưa cô, cô cần tìm ai ạ? - Dạ, mang đến cháu chạm mặt Phong, cháu là chúng ta của cậu ấy. Phong hiện tại đang chỗ nào ạ? - thiếu thốn gia sẽ nghỉ trên phòng, để tôi đưa cô lên_ bạn quản gia già nói rồi dẫn tôi vào nhà, tôi thật sự choáng ngợp trước sự phong lưu của nơi ở này, rất nhiều thứ được bày biện tại đây toàn là vật dụng đẹp cùng đắt tiền, nhưng căn nhà này lại đem đến cho tôi một xúc cảm trống vắng và hiu quạnh.  tuy thế thôi hiện giờ không cần là lúc ngắm nghía căn nhà, trước tiên nên xem xét thực trạng của nhà nó đã. Ông quản lí gia dẫn tôi lên lầu rồi chỉ vào căn phòng gồm cánh cửa ngõ gỗ màu black cúi đầu nói: - Đây là phòng thiếu gia, cô cứ từ nhiên, tôi xin phép được đi trước. Nói rồi ông quản ngại gia cù quả bước đi, còn lại một mình tôi cố gắng kiềm chế phần đa cảm xúc, đem tay ngăn lồng ngực đang đập liên hồi, run run giơ tay lên kéo cánh cửa gỗ màu đen ra và bước vào phòng. Lúc vừa bước vào phòng, Tôi gần như là chết sững lại, vội gửi tay lên bịt chặt mang miệng, Phong sẽ nằm yên ổn lìm trên giường, toàn bộ cơ thể không nhúc nhích, khuôn mặt rất đẹp trai thung dung của hắn trông xanh rớt nhạt nhợt mang đến đau lòng, đang ngồi túc trực ngay ở bên cạnh hắn là Dương, thấy tôi bước vào cậu ta chỉ khẽ ngước khuôn mặt khổ cực lên, lắc đầu thở dài thểu não nói: - Nó cứ hôn mê vậy nên từ ngày qua đến giờ, triệu chứng này cứ kéo dãn tôi e…. Là sẽ không ổn. Trái tim tôi như bị ai cào xé, số đông cơn mức nghẹn lại trong cổ họng, nước mắt cứ lã chã tuôn rơi, sau cuối không kềm chế được bản thân, tôi lao đến bên giường Phong, lắc người hắn như điên gào lên đau khổ: - Tên ngốc này huhu.. Cậu gồm dậy mau không, giả dụ cậu ko dậy tôi sẽ mang đến bom phá đơn vị cậu đấy, dậy mau lên..huhu tôi xin cậu vực lên đi mà, mở mắt ra nhìn tôi đi,…. Cậu tất cả biết cậu nhẫn tâm nuốm nào không? Suốt 1 tuần qua cậu không thèm nhắn tin, ko thèm call điện cũng không đến gặp gỡ tôi, huhu cậu tất cả biết tôi lưu giữ cậu vậy nào không hả? Đồ ngu kia…. Sao cậu lại khiến cho tôi phải nhọc lòng nhiều như vậy hả ? hức hức…. Cậu khiến cho tôi phù hợp cậu kết thúc rồi biến thành như cố này phía trên à? Cậu hy vọng tôi hối hận suốt đời đề nghị không? Cậu là tên xấu xa, bạc nghĩa nhất cơ mà tôi từng biết,…… huhuhu Tôi cứ lắc vai hắn và khóc ròng như thế, gần như giọt nước mắt tuôn xối xả, tại sao ông trời lại bày trò trớ trêu như vậy, vì sao bây h tôi mới nhận thấy rằng tôi đã thích Phong như thế nào, tôi phải làm thế nào đây, chẳng lẽ đây là sự trừng phạt dành riêng cho tôi? mặc thây lời nề hà ỉ ôi của tôi, Phong vẫn nằm yên lìm, khuôn mặt thanh tú nhợt nhạt không còn động che đến một cái mi mắt, tôi tuyệt vọng ngồi xụp xuống ôm khía cạnh nức nở, ở cạnh bên nhìn thấy cảnh đó, Dương chỉ khẽ phủ nhận nhẹ nhàng nói: - Tôi ra phía bên ngoài một chút, cô tại đây với nó nhớ. Nói dứt cậu ta đút tay vào quấn quần, đẩy cửa bước ra ngoài, còn sót lại mình tôi cùng Phong nghỉ ngơi trong phòng, tôi âu sầu áp bàn tay của hắn vào má bản thân thì thầm: - tỉnh giấc lại đi, tôi xin cậu đấy…… Một thời gian lâu sau do quá kiệt mức độ sau trận gào cộng khóc của mình, tôi gục xuống mặt giường Phong ngủ ngon giấc lành, nước mắt vẫn còn đấy đọng bên trên khóe mi…..  ~~ Tôi cựa bản thân thức dậy, điều thứ nhất tôi biết là mình đang nằm trên một cái giường cực kì êm ái, thoang thoảng trong gió một hương thơm hương rất quen thuộc, tôi khẽ mở đôi mắt , gửi tay gãi gãi chiếc đầu….. - ngủ đủ giấc chứ?_ một giọng nói hững hờ vang lên.


Bạn đang xem: đồ rồng chết tôi ghét anh


Xem thêm: Lý Thuyết Khoảng Cách Từ 1 Điểm Đến Mặt Phẳng Trong Oxyz, Khoảng Cách Từ Một Điểm Đến Mặt Phẳng


Xem thêm: Đăng Nhập Chiến Dịch Huyền Thoại Trung Quốc Trên Android Và, Đăng Nhập Chiến Dịch Huyền Thoại


- Ừm, ngon lắm… _ tôi chem chép miệng, vừa lòng đáp lại, bỗng nhiên nhiên phân biệt điều kì khôi ở đây, ngay lập tức, tôi trợn mắt ra nhìn…. - Á…_ tôi hét lên rồi bật dậy như mẫu lò xo, đầu đập vào thành giường, đau ứa nước đôi mắt . Đập vào đôi mắt tôi là khuôn mặt đẹp trai hững hờ của Phong, hắn vẫn nằm ngay ở bên cạnh tôi, một tay hắn kháng lấy mặt nhìn tôi siêng chú, đôi mắt ánh lên sự ưa thích thú, tôi than khóc xoa xoa lấy cục u trên đầu đính thêm bắp hỏi: - Sa..o cậu lại ngơi nghỉ đây?  - Sao tôi lại ko được nghỉ ngơi đây?_ hắn ranh mãnh hỏi lại. Chẳng lẽ, tôi đã bị tiêu diệt theo hắn và đây là thiên đường, tôi bàng hoàng nghĩ, khía cạnh nghệt ra như cá chết trôi rồi lập cập nói: - Đây là thiên đường à? Tôi chết rồi ư?_ rồi tôi ôm mặt kêu lên thống thiết_ huhuhu tôi chưa muốn chết đâu, tại sao tôi lại yêu cầu chết theo cậu, đồ dùng PX, đồ dùng sao thanh hao tôi còn biết bao nhiêu vấn đề chưa làm, bao nhiêu món ngon không thưởng thức, huhuhu bố ơi, bà bầu ơi, cứu con… - Này, cậu bị nóng đầu đấy à? Chết bắt đầu chóc cái gì, đó là phòng tôi chứ thiên đàng nào mà lại thiên đàng_ Phong nhíu mày quan sát tôi cau có nói. Nghe gắng tôi nín khóc ngay lập tức, chơm chớp đôi mắt hỏi hắn bởi giọng hồ nước nghi: - cố gắng nghĩa là cậu vẫn chưa bị tiêu diệt à? - Hừ… tôi biết là cậu ghét tôi những cũng có cần cần rủa tôi bị tiêu diệt không? - Thế chưa phải cậu bị yêu mến nặng sẽ hôn mê ngất à?_ tôi nhíu mày hỏi lại. - Bậy, hôm qua và đúng là tôi gồm dầm mưa bị cảm, tuy thế cũng chưa tới nỗi bị yêu mến nặng cùng hôn mê bất tỉnh nhân sự đâu_ hắn nhăn nhó nói. Tôi thì cứ ngớ ra, chẳng hiểu gì cả, rồi vẫn cảm giác hơi nghi ngờ, tôi vung tay lật tung mẫu chăn lên, ngó khắp fan hắn, cơ mà tuyệt nhiên không hề thấy có sự xuất hiện thêm của một lốt thương nào cả, Phong thấy tôi vì thế thì ngó chăm chắm nhíu mày dò hỏi: - Này, cậu bị làm sao thế? - Tôi hỏi lại cậu tất cả phải hôm qua, cậu đi uống rượu bị fan ta đâm lén không? Hắn ngớ ra trước thắc mắc của tôi, rồi bật cười ha hả: - Hahaha, rõ vớ vẩn, thằng nào mà lại đâm lén được tôi thì đã trở thành đại võ sư của thế giới rồi_ hắn trường đoản cú mãn nói. Tuy vậy tôi không thèm quan tâm đến những lời của hắn, lửa giận trong bạn đang bốc lên ngùn ngụt, tôi ghì chặt mẫu chăn, gằn giọng hét lên: - PHAN_ MẠNH_ DƯƠNG… Tôi vừa ngừng lời thì tên Dương đã mở ra ngay ở cửa ra vào, hắn đứng dựa sườn lưng vào thành cửa, khoanh tay trước ngực, nhếch mép "ngây thơ" hỏi: - Ủa, có việc gì mà lại réo tên tôi lớn thế? Ô Phong, mày sẽ dậy rồi à? Vừa đúng lúc nhỉ? kha kha. Không hứa hẹn mà gặp tôi và Phong cùng quay ra quan sát hắn, ngay bây giờ đây tôi chỉ mong nắm lấy loại tóc hắn úp xuống bồn cầu mang đến bõ tức, tôi nghiến răng trèo trẹo nhìn hắn bằng con đôi mắt nảy lửa, vớ lấy chiếc gối, đáp thật lực về phía hắn hét lên: - Đồ không có tim, sao cậu dám lừa tôi hả? Nhưng loại gối của tôi chẳng xi nhê gì đối với Dương, hắn cấp tốc nhẹn cúi xuống rồi giơ tay bắt lấy chiếc gối cười hề hề: - Ấy ấy đừng giận, giận lên phương diện nổi nhọt đấy. Phong ở ở kề bên nhíu ngươi tỏ vẻ không hiểu biết nhiều rồi liếc ánh nhìn nghi hoặc về phía Dương, hỏi: - Mày đã làm trò đời gì thế? Sao cậu ta lại sinh sống đây?_ hắn nói rồi chỉ sang trọng tôi tiếp nối nhăn trán đưa tay lên quệt mũi ngờ vực nói_ mà tao ngủ bao lâu rồi? bao gồm phải ngày hôm qua mày đã vứt gì vào cốc nước của tao không? - Haha, không hổ danh là chúng ta tao, tuyệt vời lắm, tao tất cả cho cái gì đâu, chỉ cần chút dung dịch ngủ thôi mà_ Dương mặc nhiên nói rồi cười hỉ hả. - mi dám hạ độc thủ tao ?_ Phong trừng mắt quát. - Ê ê, lại bực tức nữa rồi, tao mang lại mày xem loại này bảo vệ mày hết giận luôn_ Dương nói rồi cười cợt gian manh, đút tay vào bên trong túi quần móc ra một cái điện thoại và ném đến Phong. Phong giơ tay chụp lấy chiếc máy nhíu mi hỏi: - vật gì đây? - Thì mày cứ xuất hiện xem đi_ Dương giục Tôi hết nhìn hai bọn họ lại nhìn cái máy trên tay Phong mà lại lơ ngơ chẳng gọi gì cả. Còn Phong hắn chỉ khẽ liếc Dương một chiếc rồi bật chiếc máy lên: Đoạn thu thanh vừa tiến lên xong, một không khí âm u bao che lên cả căn phòng, tôi và Phong cùng chết sững lại, còn Dương thì khẽ chú ý hai đứa tôi khịt khịt mũi, nỗ lực không phá lên cười đằng hắng giọng nói: - Ừm, e hèm…. Tôi còn có việc đi trước đây. Nói ngừng hắn cấp vã quay đầu bỏ đi, còn lại hai con người còn sẽ trong tình trang chết lâm sàn ngơi nghỉ trong phòng. Ngay từ bây giờ đây tôi chỉ ý muốn chết quách đi cho xong chuyện. Chúa ơi, xin hãy nói đây chỉ là một cơn ác mộng thôi, xin người