Tinh hoa võ thuật: trung quốc: cao thủ thái cực quyền "đo đất" ngay sau

  -  

(vumon.vn) – Võ thuật truyền thống là gì, nó không giống với võ thuật văn minh như gắng nào? cùng đâu là gần như giá trị tinh hoa của những môn phái truyền thống? nội dung bài viết dưới đây sẽ cho mình câu trả lời.

Bạn đang xem: Tinh hoa võ thuật: trung quốc: cao thủ thái cực quyền "đo đất" ngay sau

Thế nào là võ thuật truyền thống?

Trước hết nên hiểu truyền thống lịch sử là gì. Truyền thống lịch sử thì “truyền” là đặc biệt quan trọng nhất. Truyền là tuyên giáo thụ nghiệp, do sư phụ truyền thụ học vấn cùng đạo đức đến học trò, đệ tử, do đó cần được có sư phụ dạy. Truyền cũng có ý nghĩa sâu sắc truyền từ đời này tắt thở khác kéo dãn dài trong định kỳ sử. Chữ “thống” ở đây có nghĩa là hệ thống.

Như vậy, võ thuật truyền thống bao gồm võ thuật và võ đức được truyền dạy dỗ và kế thừa một cách có hệ thống, vì sư phụ dạy mang đến học trò cùng được truyền tự đời này sang đời khác trong kế hoạch sử.

Võ thuật tân tiến không yêu cầu là sản phẩm truyền từ bỏ đời này sang đời khác, sư phụ của môn võ này cũng không phải chuyên luyện phần nhiều thứ đó. Võ thuật hiện đại nói một cách khác là võ thuật từ bỏ chọn, tức là có thể tự lựa chọn một số trong các môn các phái, từ bỏ luyện, thêm vào, và hoàn toàn có thể tuỳ ý rứa đổi. Võ thuật tiến bộ không chú trọng cách dùng, không chú ý dưỡng sinh cùng nội công, cơ mà giống thể thao, như là vũ đạo.


Võ thuật là tầng thấp nhất của công phu, trong khi võ đức là mục tiêu tu luyện của tín đồ luyện võ, còn võ Đạo là cảnh giới cao nhất vượt lên trên mặt công phu, tức là người tu luyện Đạo, lấy mục đích đắc Đạo là buổi tối hậu, những loại công phu, thần thông chỉ được coi là tiểu thuật. Khi đó họ không cầu công sức tuyệt kỹ, không ước thần thông, mà những tuyệt kỹ, thần thông từ xuất hiện. Dòng cảnh giới cơ mà giới võ thuật gọi là “vô chiêu thắng hữu chiêu” là như vậy.

Lão Tử bằng trong thực tế và thể ngộ của mình đã viết Đạo Đức Kinh, có tác dụng nền móng mang lại lý luận Đạo gia. Khổng Tử sáng lập ra Nho gia, Phật gia có xuất phát từ Ấn Độ, đem đạo đức làm gốc.

Mọi người đều biết, văn hóa truyền thống lâu đời Á Đông là đem Nho, Thích, Đạo có tác dụng nguồn chảy bao gồm truyền thừa, trong những số ấy Lão Tử sáng chế ra lý luận Đạo gia có nguồn gốc từ Quảng Thành Tử cùng Hoàng Đế cách đây 5000 năm. Lão Tử bằng thực tiễn và thể ngộ của bản thân đã viết Đạo Đức Kinh, làm cho nền móng mang lại lý luận Đạo gia. Khổng Tử tạo nên ra Nho gia, Phật gia có nguồn gốc từ Ấn Độ, vẫn lưu truyền ở các nước Á Đông trên 2000 năm, thay đổi văn hóa truyền thống lịch sử Á Đông, đem đạo đức làm gốc. Lão Tử nói: “Mất Đạo mới gồm Đức, mất Đức mới có Nhân, mất Nhân mới gồm Nghĩa, mất Nghĩa mới gồm Lễ”, và: “Đạo ra đời vạn vật, đức tiềm ẩn vạn vật, thứ chất khiến vạn đồ thành hình, thực trạng khiến vạn đồ thành vật. Vì vậy muôn trang bị đều yêu cầu tôn Đạo mà lại quý Đức”.

Đạo Đức Kinh của Lão tử sinh ra học thuyết và cách thức tu luyện Đạo gia. Lão Tử nói: “Đạo” là quy giải pháp vũ trụ, cơ mà “Đức” là hành sự theo quy vẻ ngoài vũ trụ. Toàn bộ văn minh trái đất đều đo “Đạo đức” nhưng mà ra, là mọi fan vứt vứt dục vọng cùng chấp trước của bản thân, body và trọng điểm thể ngộ quy nguyên lý của tự nhiên và thoải mái và vũ trụ, nhưng cảm thụ cùng thể ngộ ra thừa nhận thức của phiên bản thân. Những người dân này, thể ngộ của họ đã quá xa, khôn xiết xuất bạn bình thường, có thể nói là fan siêu thường. Cổ nhân hotline họ là “Thánh nhân”, tức là “Giác mang thần thánh”. Người đời sau nếu không đạt được cho cảnh giới của họ, thì cần học tập họ, được bọn họ truyền thụ, còn buộc phải khắc khổ, nỗ lực mới hoàn toàn có thể trở thành bạn kế thừa. Văn hóa truyền thống được lưu giữ truyền như vậy gọi là văn hóa truyền thống, cũng gọi là văn hóa truyền thống thần truyền.”

Người sáng lập ra trường phái võ thuật tương tự như các Thánh hiền trí tuệ sáng tạo ra lý thuyết của họ, chỉ nên tầng thứ khác biệt mà thôi. Tín đồ sáng lập ra trường phái võ, thể ngộ ra kỹ thuật với lý luận võ thuật cao tầng, khôn cùng xuất thừa khỏi tín đồ thường, người đời sau chỉ hoàn toàn có thể cầu học xin được dạy. Ví như sư phụ demo thách, thấy hoàn toàn có thể dạy được, nhận có tác dụng đồ đệ, thì đệ tử còn yêu cầu tu đức chịu khổ, chịu khó học, khổ luyện, với cũng phải bao gồm ngộ tính, đặc biệt là không được kiêu ngạo. Thông thường học được chút bề ngoài, do chưa được trải nghiệm nhiều, đề xuất cảm thấy đang là ghê gớm lắm, có thể như chũm này, như vậy kia, thì sẽ không còn vượt được quan, thì cực nhọc mà hiện ra “truyền thống”. Đồ đệ này sau khi đã nắm rõ ra rồi, cảm xúc rất ân hận. Thực tế người thực sự bi thiết là sư phụ, ông tất cả cảm nhận đơn độc tịch mịnh “trên cao lạnh buốt quá”. Nếu đồ dùng đệ new học được chút phía bên ngoài đó mà thành “sư phụ” cho nên hỏng rồi.

Võ thuật truyền thống được truyền thừa gian nan như vậy đó. Nói ví dụ, Trương Tam Phong sáng tạo ra Thái rất quyền, tín đồ đời sau không dành được cảnh giới của Trương Tam Phong, bọn họ không đạt được nên cần thay đổi. Bởi vì đó những môn các phái Thái rất quyền ra đời rất nhiều, lưu giữ truyền thọ đời, tuy thế so với ban đầu, thì các cao thủ chân truyền cũng ngày càng kém xa. Thậm chí có bạn vì loại danh của bản thân mình còn không thừa nhận toàn bộ cơ thể sáng lập. Lý luận Thái cực từ đâu ra? Chẳng nên học thuyết âm dương của Đạo gia đó sao? Đạo lý tương tự như vậy, những môn phái võ khác nếu như không đạt được hoặc quá qua tầng trang bị của người sáng lập thì đừng nạm đổi. Giả dụ có bạn đức cùng khổ tu khổ luyện đạt được cảnh giới cao hơn tiền nhân, một hôm thể ngộ ra một nhiều loại học thuyết cùng võ nghệ như thế nào đó, thì sẽ ra đời một học thuyết cùng môn phái mới, thì cũng thay đổi văn hóa truyền thống lịch sử truyền thừa cho các đời sau. Điều này khôn xiết khó, có thể rất nhiều năm mới tết đến có một người. Nếu như tùy luôn tiện coi bản thân là người như thế này, thế tức là cuồng vọng.

*
Trương Tam Phong trí tuệ sáng tạo ra Thái cực quyền, người đời sau không dành được cảnh giới của Trương Tam Phong, bọn họ không đạt được nên phải thay đổi.

Để làm rõ thêm về võ thuật truyền thống, họ xem xét sự thành lập và hoạt động và trở nên tân tiến của nhị phái võ truyền thống lâu đời và vững mạnh nhất, vượt trội cho võ thuật truyền thống lâu đời của trái đất nói chung. Đó là thiếu Lâm, vượt trội cho Thiền phái, với cũng là 1 trong võ phái ra đời khá sớm, cải cách và phát triển nhanh, dạn dĩ và rộng rãi nhất; cùng Võ Đang, vượt trội cho Đạo gia, có nhiều nét rất đặc sắc độc đáo, phần đông khác hẳn với toàn bộ các võ phái không giống trong thiên hạ.

Võ thuật truyền thống cuội nguồn Thiếu Lâm: công tích thiền phái – Võ đức

Trong dân gian gồm câu “Thiên hạ võ công xuất thiếu hụt Lâm” (Võ công trong thế gian có xuất phát từ thiếu thốn Lâm), tuy có hơi khoa trương nhưng mà đại thể là như vậy. Thiếu Lâm là nơi bắt đầu nguồn của đa số môn võ khác, không chỉ có thế còn được tôn xưng là ngôi sao Bắc Đẩu vào nền võ học. Ngoài những đường quyền, ngọn cước và thực hiện đủ một số loại binh khí (thập chén bát ban võ nghệ), thiếu hụt Lâm còn có những phương pháp rèn luyện công phu đặc dị, như luyện nội công, luyện ngoại công, khinh công, ngạch công, nhuyễn công, điểm huyệt với giải huyệt, y dược trị thương.

Năm Thái Hòa thiết bị 19 đời Bắc Ngụy (năm 495), vua Hiếu Văn Đế thiết kế chùa thiếu thốn Lâm, ban tặng ngay cho vị cao tăng nước Thiên Trúc (Ấn Độ) tên là Bạt Đà, dùng để làm cư trú mà hành đạo, tín đồ đến học Phật lên đến hàng vạn người. Để tăng tốc sức khỏe, tập luyện ý chí với tự vệ, Ngài bao gồm truyền thụ võ công cho những đệ tử. Bạt Đà chính là bậc tông sư trước tiên của thiếu hụt Lâm.

Nhưng bắt buộc đến khi ý trung nhân Đề Đạt Ma mang lại Thiếu Lâm tự thì võ thuật thiếu thốn Lâm mới thực sự vẻ vang thiên hạ. Người thương Đề Đạt Ma là con trai thứ cha của vua nam giới Thiên Trúc, ngày đi tu và được Tổ bát Nhã Đa La, đời sản phẩm công nghệ 27 của Phật giáo Thiên Trúc truyền y chén bát làm Tổ đời 28. Năm 518 Ngài vượt biển cả sang Trung Hoa, cho tới Quảng Châu. Vua Lương Võ Đế tốt tin ngay tức thì mời Ngài về Kim Lăng nhằm hội kiến, nhưng vì ý không hợp nhau phải chia tay. Sau khoản thời gian Đạt Ma Tổ Sư quăng quật đi, Lương Võ Đế vô cùng hối hận hận, sai bạn đuổi theo. Đạt Ma tiên sư đến kè sông Trường Giang, không tồn tại thuyền, lại thấy team người chiến mã đang đuổi theo sau lưng, bèn bứt một cọng vệ sinh ném xuống sông, rồi đứng trên này mà vượt trường Giang. Tích “Nhất vĩ độ giang” có xuất phát từ đó. Bây giờ ở thiếu thốn Lâm trường đoản cú núi Tung Sơn còn tồn tại lập một tượng đá, tạc cảnh Ngài đấm đá cọng lau qua sông.

Công phu Đạt Ma Sư Tổ phi phàm, “Nhất vỹ độ giang” đủ nói rõ cần lao khinh công của Ngài. Sau khi qua sông, Ngài lên núi Tung đánh “Diện bích cửu niên” (ngồi đả tọa quay phương diện vào vách đá 9 năm liền), cho biết thêm định lực phi phàm nỗ lực nào. Sau đó Ngài ban đầu nhận đồ gia dụng đệ, truyền bá Pháp môn Thiền. Hậu thế coi Đạt Ma là tiên sư của Thiền phái, tín đồ đến theo học cực kỳ đông. Ngài thấy nhiều đệ tử thể trạng yếu hèn ớt, không chịu đựng được thời tiết hà khắc trong núi, không ít người dân hay ngủ gật khi tham thiền, bắt buộc Ngài đang truyền thụ mang lại đệ tử một chút giải pháp để tăng cường sức khỏe, ý chí và tinh thần.

Tương truyền Nhị tổ Huệ Khả đạt được hai cỗ kinh là “Dịch cân nặng kinh” và “Tẩy tủy kinh” từ Đạt Ma Sư Tổ, Ngài rước hai bộ kinh này truyền ra đến đồ đệ, võ công Thiếu Lâm thực sự mới bước đầu từ đây. “Dịch cân kinh” và “Tẩy tủy kinh” tập luyện khí công, khiến sức khỏe tăng tiến, cơ thể mạnh mẽ mà niềm tin càng phấn chấn, trầm tĩnh, có thể chống lại khí hậu lạnh của núi rừng, căn bệnh tật, mệt nhọc mỏi sau thời điểm ngồi thiền và tất cả thể gan góc vượt qua hồ hết khó khăn nguy hại trong cơ hội đi hành đạo. Võ thuật Thiếu Lâm từ từ vang danh thiên hạ, thiếu Lâm cũng rất được mệnh danh là “Thiên hạ đệ nhất tự”.

*
Đạt Ma Sư Tổ ngồi đả tọa quay mặt vào vách đá 9 năm liền, cho thấy định lực của ông siêu phi phàm.

Hiện nay lưu truyền 72 tuyệt kỹ võ thuật Thiếu Lâm, trong các số ấy có các tuyệt kỹ vô cùng ít tín đồ luyện được như tuyệt nhất dương chỉ (nhất chỉ thiền), Phi thiềm tẩu bích, Kim phổ biến tráo, Thiết ba sam… nhưng không ai đạt được “Nhất vỹ độ giang” như Đạt Ma Sư Tổ. Có lẽ ngài Đạt Ma không rước truyền thụ võ thuật làm mục đích nên chỉ có thể dạy một trong những chiêu thức và giữ lại hai cỗ kinh rèn luyện khí công tầng thấp, giúp những tăng nhân tăng cường sức khỏe, ý thức và định lực để tinh tiến vào tu Phật, thiền định mà lại thôi. Hơn thế nữa Ngài cũng ko hiển lộ những tuyệt học tập võ thuật của mình, mà lại chỉ sử dụng một lần độc nhất vô nhị “Nhất vỹ độ giang” khi vào tình vậy bất đắc dĩ. Các đại sư phái thiếu thốn Lâm xưa ni cũng coi võ là phụ hỗ trợ cho tham thiền, chỉ truyền đạt võ thuật cho các đệ tử đức độ. Mãi cho đến đời đơn vị Thanh, cần lao Thiếu Lâm new được truyền xuất ra dân gian.

Có thể thấy Đạt Ma Sư Tổ chỉ truyền võ thuật cho người tu luyện có đức cao sẽ giúp đỡ đệ tử tinh tấn trong tu luyện, tức thị truyền ở tầng võ đức cơ mà thôi. Hai bộ kinh “Dịch cân kinh” và “Tẩy tủy kinh” cũng chỉ là tương truyền chứ còn chưa thấy sử sách làm sao ghi chép là vì Đạt Ma Sư Tổ nhằm lại. Trên thực tiễn nó cũng chỉ là phương pháp luyện khí công trừ dịch khỏe người, hỗ trợ cho tu luyện, tham thiền để đạt mang lại ngộ Đạo. Những thiền sư thiếu Lâm truyền võ thuật cho môn đệ, và mang đến đời Thanh truyền ra dân gian cũng chỉ truyền thụ cho người có đức, có nghĩa là dừng lại ở võ đức.

Nhưng càng về sau, đạo đức nghề nghiệp càng sa sút, nhiều người dân luyện võ đang không coi trọng đức nữa, coi công phu là phiên bản sự để mưu ước danh tiếng, phạt tài, đề nghị họ chỉ coi trọng võ thuật. Nhất là thời hiện đại, bạn luyện võ còn hết sức ít người coi trọng võ đức, mà xem như là nghề nghiệp để có chỗ đứng trong xã hội. Thậm chí còn còn có khá nhiều người còn coi nó như môn thể thao rèn luyện sức khỏe, là môn thi đấu, màn trình diễn kiếm tiền. Điều đó cho thấy thêm võ thuật tân tiến đã tụt dốc ghê gớm như thế nào.

Xem thêm: Game Chú Khỉ Buồn 16 【Copy_Sodo66, Search For Jumpstart 2

Võ thuật truyền thống lâu đời Võ Đang: công lao Đạo gia – Võ Đạo

Truyền thống tu hành của Đạo giáo, đại phần nhiều là nội ngoại kiêm tu, tập hòa hợp tu thân chăm sóc tính, phục khí đạo dẫn, thái dược luyện đan thành độc nhất vô nhị thể, vốn vẫn hiển lộ hầu như huyền diệu và thần túng bấn khắp nơi. Nhưng Chân nhân Trương Tam Phong đặt chân đến Võ Đang, không chỉ hồng dương đạo phái Võ Đang, ngoài ra sáng lập ra võ thuật nội gia Võ Đang có bản sắc độc đáo riêng biệt. Ông và rất nhiều truyền nhân của mình, dựa vào công phu Võ Đang, đang để lại phần lớn kỳ tích võ lâm đem nhu xung khắc cương, chiến nhi bất thắng. Công sức có xuất phát từ núi sâu lấy tên là “Thái Cực” bom tấn nhất của Đạo gia, sẽ cuốn hút càng ngày càng nhiều bạn vào núi sâu, tìm đến trí huệ của Thánh hiền.

Tử Tiêu Cung sinh sống núi Võ Đang hiện nay còn lưu giữ một bức bích họa trung thực như thật, trong tranh vẽ một đạo sỹ vẫn quan gần kề cảnh chú chim tin vui thước giao đấu với một bé rắn. Tương truyền, Trương Tam Phong đang từ cuộc chiến trí công thủ, nhanh chậm, trên dưới này mà tham ngộ được huyền bí của quyền nội gia, đã để lại “Thái cực thập tam thức” (13 chiêu bài Thái Cực).

Nói về bắt đầu Thái rất quyền, còn có một phiên phiên bản thiêng liêng hơn. Theo biên chép quyền nội gia Võ Đang nhanh nhất “Bài minh bia chiêu tập Vương Chinh Nam” gồm chép: “Đêm mơ được Huyền Vũ truyền dạy quyền pháp, sáng hôm sau 1 mình giết bên trên trăm thương hiệu cướp”. Đây lại là nguồn cội thần kỳ của Trương Tam Phong với Võ Đang. Đạo sỹ ngơi nghỉ tuổi kim cổ hy, lúc tu Đạo, trong mộng gặp gỡ Huyền Vũ Đại Đế hiển thánh, luyện được quyền pháp nội gia thượng thừa. Ngay ngày hôm sau, 1 mình ông đối mặt với trên trăm đối phương mạnh, với cùng 1 địch trăm, thi triển mạnh mẽ và tự tin thần quyền.

Đối với thân thể tín đồ mà nói, tất cả động bao gồm tĩnh, tự có âm dương, từ bỏ nhiên giống hệt như là Thái Cực, đây có lẽ chính là các đại lý để bạn tu tập Thái cực quyền có thể hiển hiện không ít kỳ tích. “Nhất âm duy nhất dương call là Đạo”, luyện quyền có nghĩa là tu Đạo, là một phương thức tu luyện bác đại tinh thâm siêu vượt trên dòng lẽ tín đồ thường. Vì vậy Trương Tam Phong cũng nói: “Học Thái cực quyền, là nền tảng gốc rễ để nhập Đạo, nhập Đạo nhằm dưỡng trung ương định tính, tụ khí thu thần là chính”.

*
Đối cùng với thân thể fan mà nói, tất cả động bao gồm tĩnh, tự có âm dương, từ nhiên giống như là Thái Cực, đây có lẽ rằng chính là cơ sở để người tu tập Thái cực quyền có thể hiển hiện tương đối nhiều kỳ tích.

Loại võ thuật rất khác võ thuật này, rượu cồn tĩnh lên xuống hồ hết là hình tròn, phảng phất chính là một tầng hình hài của Thái cực đồ. Rộng 300 năm trước, nhà tứ tưởng Hoàng Tông Hy vào giao thời Minh Thanh đã viết bài xích minh bia chiêu mộ cho người đồng bọn của ông – quyền sư phái Võ Đang vương vãi Chinh Nam, có đề cập đến: “Thiếu Lâm nức danh thiên hạ vày quyền dũng, nhưng chủ yếu là đánh bạn ta, tín đồ ta cũng đánh lại. Tất cả quyền được call là nội gia, lấy tĩnh chế động, đòn tiến công tới thì thuận tay hóa giải, vì chưng đó khác hoàn toàn với thiếu hụt Lâm là nước ngoài gia”. Quyền nội gia đặc biệt là một gia độc nhất, phân tích ra có thể nói rằng là tinh thâm.

Con trai Hoàng Tông Hy, truyền nhân độc nhất của vương vãi Chinh nam là Hoàng Bách Gia vẫn nói ra ưa thích của võ thuật nội gia trong Nội gia quyền pháp là: “Từ ngoại gia cho đến Thiếu Lâm, quyền thuật của họ rất tinh thâm. Trương Tam Phong rất thông thuộc Thiếu Lâm, rồi từ kia lật ngược, cho nên vì thế gọi là nội gia, đắc được 1, 2 phần của ông cũng đủ chiến thắng Thiếu Lâm”. Trương Tam Phong tiếp nối Đạo pháp cùng võ học thiên hạ, rước tu Đạo với luyện võ dung hợp tiệm thông, cho nên mới sáng tạo ra quyền nội gia Võ Đang độc nhất thiên hạ.

Tống Sử có chép, Lã Động Tân đời Đường thông liền kiếm thuật, trên trăm tuổi nhưng mà dung mạo như hài đồng, bước đi nhanh vun vút, trong nháy mắt đã từng đi được mấy trăm dặm, người đời điện thoại tư vấn là “Kiếm tiên”. Bút ký Xuân Chử ký kết văn có chép, nai lưng Đoàn thời Ngũ Đại tốt thuật phi kiếm, rất có thể từ trong ống tay áo phóng ra đoản kiếm, giảm thân cây làm hai khúc. Đạo viên học cổ lục đời Nguyên gồm chép, đạo sỹ cuối đời Tống là hồ nước Đức Huyền gặp dị nhân anh hùng trên đỉnh Võ Đang, khi trời băng tuyết che kín, dị nhân vẫn ngồi cả ngày đả tọa thanh tu, trong bên lại ấm cúng như mùa xuân.

Chuyện của Trương Tùng Khê được thu thập ghi chép lại trong Ninh cha phủ chí, khác với các hiệp khách hàng tung hoành thế gian trong tuyệt vời của phần đa người, Trương Tùng Khê khiêm cung như Nho sinh, bạn yếu như không mặc nổi loại áo. Mỗi một khi có bạn tìm ông tỷ võ, ông luôn luôn nhẫn nhượng trường đoản cú chối, đến lúc không thể né tránh được, mới đành đề xuất ứng chiến. Một lần, Trương Tùng Khê khoanh tay ngồi xuống, hòa thượng thiếu hụt Lâm phi cước đá, ông chỉ nghiêng fan giơ tay, đẩy hòa thượng ra, hòa thượng thiếu Lâm lập tức như đạn bay sao rơi, rụng sầm xuống đất, thở hắt ra. Khi Trương Tùng Khê 70 tuổi, một chưởng tiến công xuống, đập tan vỡ đồng thời 3 tảng đá lớn mấy trăm cân.

Còn bao gồm một vị tiếp đến không lâu đó là Vương Chinh Nam, cuộc đời ông có thể thấy ở bài bác minh bên trên bia mộ ông. Ông thuở trẻ con tòng quân, sau khi bị quân địch bắt bèn lập kế trốn thoát, mấy chục bộ đội gác nhanh lẹ đuổi theo, tuy vậy bị một sức mạnh vô hình tiến công ngã, bò lăn trườn càng không thể vùng dậy được. Còn có một lần, vương vãi Chinh nam bị 7, 8 đại đội bộ đội bắt đi làm lao dịch, ông đau buồn cầu xin nhưng mà không được tha, đành đề nghị bỏ đều vật nặng đã cõng trên sườn lưng xuống sống trên cầu. Quân lính trông thấy ngay tức thì vung đao chém, vương Chinh phái nam tay ko giơ lên đỡ, quân quân nhân từng tên từng tên tự té nhào, binh cách cũng leng reng rơi xuống đất.

Thái cực quyền truyền đến cầm hệ vương vãi Chinh Nam, cả đời ông thu dấn đồ đệ cũng khá nghiêm ngặt, chỉ truyền công pháp mang lại Hoàng Bách Gia – con trai Hoàng Tông Hy. Nhưng mà Hoàng Bách Gia cho đến cuối đời cũng không tìm được người phù hợp kế thừa y bát. Cố gắng là, ông đành phải đau đớn lạy ân sư khóc trong “Vương Chinh phái mạnh tiên sinh truyện”: “Con vẫn phụ ơn tri ngộ của tiên sinh, thuật này đã trở thành khúc Quảng Lăng Tán rồi (Không bạn thừa kế), bé thà nhẫn chịu thôi!”. Thì ra, đã rất mất thời gian ngày trường đoản cú thời Minh Thanh, trọng điểm pháp Thái cực quyền vẫn thất truyền, đã phong bí mật lại trong ký ức lịch sử vẻ vang cùng với các bậc tiên nhân từ rồi.

Còn Thái rất quyền hiện xuất xắc đã cách tân và phát triển thành hàng nghìn môn phái và truyền ra khắp ráng giới, nhưng cũng giống như Thiếu Lâm, nó chỉ tạm dừng ở tầng võ đức với võ thuật cơ mà thôi.

*
Thái rất quyền hiện hay đã cách tân và phát triển thành hàng trăm ngàn môn phái cùng truyền ra khắp ráng giới, nhưng cũng giống như Thiếu Lâm, nó chỉ dừng lại ở tầng võ đức cùng võ thuật cơ mà thôi.

Phục hưng võ thuật truyền thống

Võ thuật truyền thống cuội nguồn chú trọng võ đức. Võ đức là ngăn ngừa cái ác, hoằng dương chiếc thiện. Tuy thế võ đức không phải là toàn cục võ thuật, còn phải có kỹ thuật, phương pháp, lý luận với tầng thứ. Tầng thứ là nói anh ta bao gồm cảnh giới tương đối cao. Cảnh giới không hề nhỏ thì sẽ tin nhân quả, rõ thiện ác, tôn đạo trọng đức. Sau đó chăm chỉ học khổ công luyện mới tất cả thể nâng cấp kỹ thuật, hoặc ngộ ra thiết bị cao siêu, đã có được tầng đồ vật cao hơn. Chỉ bao gồm như vậy mới hoàn toàn có thể phục hưng võ thuật truyền thống.

Người thấy thiện thì khinh, thấy ác thì sợ; Kẻ học vài năm, từ xưng không có đối thủ; fan chấp trước danh lợi, quên mất võ đức; Kẻ học tập chút bề ngoài, coi thường tiền bối; tín đồ trong mắt không có ai, duy tất cả môn phái của bản thân mình là nhất; Hoặc kẻ lấn sân vào đường tà. Tất cả đều là biểu thị của việc không tu võ đức. Võ đức là linh hồn của võ thuật. Kỹ thuật là tư thế của võ thuật, hai loại này đông đảo không thể thiếu. Một người đức cao thì ngộ tính sẽ cao, trường hợp anh ta yêu thích luyện võ thuật, lại sở hữu minh sư chỉ dạy, cộng thêm cá thể này dày công khổ luyện với thể nghiệm, suy nghĩ, thì rất có thể có ngày anh ta vẫn ngộ ra điều gì, rất có thể vượt qua thầy của mình. Đó chính là siêu việt, là sáng tạo. Trường hợp này thực tế là đang tiến nhập vào tiến trình tu luyện cơ sở, hay là được tín đồ tu luyện chỉ bảo. Cho nên vì vậy phân biệt rõ thiện ác, tin nhân quả, trọng đạo đức là buổi tối quan trọng. Ví như càng nhiều người đồng đạo trong giới võ thuật truyền thống, cùng nhau nỗ lực, thì phục hưng văn hóa truyền thống đạo đức truyền thống, phục hưng võ thuật truyền thống, ắt đang thành công.

Xem thêm: Toram Online Cách Kiếm Spina Trong Toram Online Cách Kiếm Tiền

Như vậy, fan luyện võ chú ý tu đức thì sẽ khôi phục được võ đức, tức võ thuật truyền thống. Sau đó, những người dân có nền tảng tốt, ngộ tính xuất sắc tiếp tục tôn vinh lên, tu Đạo, tu nội, tu chổ chính giữa tính, vượt thoát thoát ra khỏi cái vai trung phong tranh đấu, so công phu cao thấp, so bản sự lớn nhỏ, quá lên qua tầng võ đức, coi luyện võ là tè thuật, dồn trung khu sức sang trọng tu nội, thì có thể bước vào tầng võ Đạo, như những bậc thầy thời kỳ đầu khai sáng công trạng nội gia Võ Đang: Trương Tam Phong, Trương Tùng Khê, vương Chinh nam giới vậy.