TRÒ CHƠI NGUY HIỂM ÂN TẦM

  -  
Hồi 3 - Chương 14: Cẩn thận có báo ứng 

Mạch Khê nao nao, “tổng giám đốc” mà Ron vừa nói chính là phụ vương nuôi của cô. Cô không nghĩ tới chuyện hắn sẽ ra lệnh cho công ty ra quyết định này. 

“Ron, kỳ thật tôi…”




Bạn đang xem: Trò chơi nguy hiểm ân tầm

“Mạch Khê, tôi hiểu. Nghe Jon nói hôm đó cô cùng tổng giám đốc đang dùng bữa tối phải không? Đây là chuyện tốt mà. Đầu năm nay, ngôi sao nữ nào mà lại không vì tiền đồ của chính mình mà suy nghĩ chuyện này đâu. Chẳng qua, không nghĩ đến, cô còn trẻ như vậy mà đã hiểu được quy tắc ngầm này. Không sai, không sai!” Ron tiến lên vỗ vỗ bả vai cô, thấp giọng cười nói. 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê lúc phiếm hồng, lúc tái nhợt, muốn mở miệng giải thích mang lại tốt nhưng đã thấy Phỉ Tỳ Mạn tiến đến. Cô mặc một bộ trang phục sang trọng trọng, mỗi phục sức trên người cũng đều được thiết kế riêng mang lại buổi biểu diễn, ngay cả khuôn mặt cũng được trang điểm bởi chuyên gia hàng đầu. 

“Tiền bối!” Mạch Khê gặp Phỉ Tỳ Mạn thì sắc mặt có vẻ không được tốt lắm, lo lắng nhìn cô ta một cái. 

Phỉ Tỳ Mạn bất mãn nhìn cô, lập tức giơ lên một bản thảo ném lên chiếc bàn trang điểm, giọng nói không có vẻ tức giận: “Đây là ca khúc hôm ni cô phải biểu diễn. Mấy ngày không đến diễn tập, xem kĩ ca từ trên đó đến tôi.” 

Đôi mắt Mạch Khê phiếm chút cảm kích, cầm bản thảo lật ra xem, cảm động nói: “Tiền bối, ca từ đều là chị viết mang lại em sao?” 

Sắc mặt Phỉ Tỳ Mạn lạnh lại, hừ lạnh một tiếng, “Cô không cần cảm kích tôi như vậy, chỉ là tôi sợ cô sẽ phá hỏng buổi biểu diễn của tôi thôi. Mạch Khê, cô vừa mới nhập môn mà đã không nghiêm túc. Buổi biểu diễn lúc mười giờ mà chín giờ mới đến phòng trang điểm.

Xem thêm: Sử Dụng Đồ Khui Hộp Đúng Cách Khui Đồ Hộp Đúng Cách, Cách Để Mở Thức Ăn Hộp Không Cần Đồ Khui


Xem thêm: Cách Tải Thời Đại Hiệp Sĩ Online, Thời Đại Hiệp Sĩ


Nghĩ mình là thiên kim đại tiểu thư?” 

Trợ lý táo luôn có quan liêu hệ tốt cùng Mạch Khê nên nghe thấy vậy liền vội vàng giải thích: “Thực sự là Mạch Khê đã cố hết sức để đến đây rồi. Mấy hôm ni thân thể em ấy không thoải mái, nhìn sắc mặt là biết ngay. Tiền bối Phỉ Tỳ Mạn, phiền chị không cần nói em ấy như vậy…”

“Apple……”

Mạch Khê nhẹ giọng chặn lời cô, nhìn về phía Phỉ Tỳ Mạn và người đại diện, “Thật ngại quá, là em không tốt, em không nên đến muộn.” 

Có trời mới biết, nhì ngày nay, kể từ khi thả cô ra khỏi lồng sắt, cha nuôi áp dụng chính sách gần như giam lỏng. Từ lúc sáng sớm mở mắt cho đến tận lúc đi ngủ cô đều có thể nhìn thấy hắn. Ngày tía bữa, hắn đều đợi cho cô ăn uống đầy đủ. Nhì ngày nay, dường như cô đã ăn rất nhiều. 

Sáng nay cũng thế, phụ vương nuôi ngồi nhìn cô ăn hết toàn bộ chỗ thức ăn được chuẩn bị trên bàn rồi mới lệnh mang lại Phí Dạ đưa cô đến buổi biểu diễn. 

“Mạch Khê lần đầu lên sân khấu. Mấy người là đồng sự của cô ấy, hẳn là phải cổ vũ tinh thần chứ, dù sao cũng không ai muốn nhìn cô ấy xấu mặt mà!” Giọng nói mềm mại, đáng yêu của một người phụ nữ vang lên, cùng với đó là tiếng giày cao gót tao nhã. Mọi người theo tiếng nói liền nhìn lại, là Bạc Cơ. Dáng người cô cao gầy, mặc một bộ quần áo giản dị, áo trắng đi liền với quần jeans. Mái tóc dài của cô cũng được vấn đơn giản, toát ra sức sống tươi trẻ. Tuy rằng khí chất của một người mẫu không thể giống như một ca sĩ như Phỉ Tỳ Mạn, có điều cô mặc trang phục thường ngày đứng giữa đám đông nhưng vẫn thấy cực kỳ bắt mắt.